Tôi là con trai, từ nhỏ mất mẹ và phải rời quê hương sống cùng cha bên mẹ kếCha và mẹ kế rất nghiêm khắc, tôi làm gì cũng bị mắng chửi và thường xuyên ăn đòn, đến nỗi gia đình đối với tôi như một nỗi ám ảnhTôi luôn sống trong nỗi sợ hãi, sợ bị mắng chửi, đánh đập, chẳng dám làm gì cả, lâu dần trở nên trầm tínhTôi luôn giấu mọi cảm xúc của mình, mỗi khi có chuyện gì xảy ra đều ôm hết trong lòng không cho một ai biết, nơm nớp lo sợ nếu ba mẹ biết sẽ lại bị đánhDần dần tôi trở nên nhút nhát, trầm lặng và ít nói, luôn xa lánh mọi ngườiBạn bè thầy cô hay trêu đùa tôi là người trầm cảm, tự kỷ, suốt 12 năm học cũng chẳng có lấy một người bạn thân.
Sau khi tốt nghiệp THPT tôi được gửi lên nhà một người bà con ở Sài Gòn để đi họcBa năm đại học tôi vẫn như vậy, cố gắng rất nhiều để thay đổi mình nhưng vẫn vô ích, tôi có tham gia nhiều khóa học kỹ năng mềm nhưng đều không có tác dụngLà một thằng con trai nhưng tôi lại đa sầu đa cảm, đôi lúc thấy mình thật yếu mềm thua cả con gáiTôi luôn mặc cảm nhiều thứ về bản thân, về ngoại hình, chiều cao, mọi thứ và không dám tiếp xúc với bất kỳ ai.
Sau khi tốt nghiệp tôi cũng đi làm vài nơi nhưng đều không lâu bềnTôi cảm thấy cuộc đời mình như một chuỗi các thất bại, suy nghĩ rất nhiều nhưng kết quả đều đi vào bế tắcNgay cả trong chuyện tình cảm cũng thế, tất cả đều đổ vỡ25 tuổi đầu vẫn chưa có gì, sự nghiệp, bạn bè, người thân, gia đình, mỗi khi có tâm sự cũng chẳng dám nói cùng aiGiờ tôi cảm thấy mình thật vô dụng, muốn xin đi làm ở đâu đó nhưng không còn đủ tự tin nữa.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, không biết sự hiện diện của mình trên thế gian này có ý nghĩa gìNếu như tôi được biến mất đi mà không còn ai nhớ đến hoặc đổi cuộc sống của mình cho một ai đó cần hơn thì có thể đó là một ý nghĩa
Nghĩa

0 nhận xét:
Đăng nhận xét